Liệu cuộc đời một người có được định đoạt bởi số phận?

Câu hỏi “liệu cuộc đời một người có được định đoạt trước hay không?” đã được tranh luận hàng ngàn năm nay. Một số người nhìn lên bầu trời, nói rằng số phận, giống như vị trí của các vì sao trên bầu trời, đã được định sẵn, những người khác lại cúi đầu, nói rằng mỗi bước đi của họ đều do chính họ quyết định. Trên thực tế, cả hai quan điểm đều không sai, họ chỉ đơn giản là nhìn thấy một mặt của vấn đề.

lieu-cuoc-doi-mot-nguoi-co-duoc-dinh-doat-boi-so-phan
Ảnh minh họa

Người xưa thường nói, “Những gì được định sẵn sẽ thuộc về bạn,” và điều này không hoàn toàn là mê tín. Hãy nghĩ về gia đình và thời đại mà chúng ta được sinh ra, những điều này thực sự nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta. Có người sinh ra trong chiến tranh, có người lớn lên trong giàu sang, có người sinh ra yếu đuối, có người mạnh mẽ.

Giống như một hạt giống được gió cuốn đi ngẫu nhiên trên các vùng đất khác nhau, một số rơi xuống những rặng núi màu mỡ, một số mắc kẹt trong kẽ đá. Số phận ban đầu này thực sự dường như là một bàn tay vô hình đang thúc đẩy chúng ta tiến về phía trước.

Nhưng cuối cùng, một người không phải là một hạt giống. Một hạt giống trong khe đá, nếu nó cố gắng bén rễ, cũng có thể nở thành hoa. Tôi biết một họa sĩ bị mất cả hai tay. Ông ấy vẽ phong cảnh bằng ngón chân, tạo ra những tác phẩm tinh tế hơn nhiều bức tranh vẽ bằng tay. Ông ấy nói: “Khi Chúa đóng một cánh cửa với tôi, tôi đã tự mình khoét một ô cửa sổ.” Điều này làm tôi nhớ đến câu nói xưa: “Hãy làm hết sức mình và phó mặc phần còn lại cho số phận.” Trời cao ban cho nền tảng, nhưng chúng ta có thể tô điểm thêm màu sắc cho nó.

Các nhà khoa học nói rằng mọi lựa chọn chúng ta đưa ra đều là kết quả của các phản ứng điện và hóa học trong não, như thể mọi thứ đều đã được định trước. Tuy nhiên, việc phải vật lộn để tắt chuông báo thức để ngủ lại mỗi sáng, hay nghiến răng để ra khỏi giường, khiến chúng ta tự hỏi: nếu mọi thứ đều đã được định trước, tại sao mỗi quyết định lại giống như một cuộc giằng co? Giống như dòng suối trên núi, dù được định sẵn để chảy xuống dốc, nó vẫn vỗ vào đá và tạo thành những xoáy nước ở khúc quanh. Ai nói dòng nước chảy không có hình dạng riêng của nó?

Tôi đã chứng kiến ​​quá nhiều câu chuyện bất ngờ. Hàng xóm tôi đã đi đường vòng để tránh tai nạn giao thông, và một người bạn của tôi trúng xổ số một cách bất ngờ. Những sự trùng hợp này giống như những con đường đột ngột rẽ nhánh, thay đổi hướng đi của cuộc đời.

lieu-cuoc-doi-mot-nguoi-co-duoc-dinh-doat-boi-so-phan-12

Nhưng cơ hội không phải lúc nào cũng là may mắn, nếu dì tôi không thường xuyên tập thể dục, bà ấy đã không đi thêm hai cây số đó vào ngày hôm đó, nếu người bạn của bà ấy không giữ thái độ cởi mở như vậy, việc trúng xổ số có thể đã hủy hoại cuộc đời cô ấy. Cái gọi là “may mắn” thường âm thầm ẩn mình trong thói quen của con người.

Những người tin vào số phận và những người không tin thường có cuộc sống tương tự, làm việc ngoài giờ đến 3 giờ sáng. Cả hai đều có một động lực tương tự: sự kính sợ trước một sức mạnh lớn hơn chính mình, nhưng lại không muốn hoàn toàn khuất phục.

Có lẽ câu trả lời thực sự không nằm ở sự lựa chọn trắng đen. Những người liên tục than phiền về “vận rủi” thường nhầm lẫn việc bỏ cuộc với việc chấp nhận số phận, những người hô hào “ý chí con người có thể chinh phục tự nhiên” thường chỉ học cách quay đầu sau khi gặp thất bại.

Những người sống minh mẫn thường giống như những người lái thuyền dày dạn kinh nghiệm, nhận ra rằng gió và dòng chảy là những món quà từ trời, nhưng vẫn vững vàng giữ lấy bánh lái của mình. Họ đi xa hơn vào những ngày nắng và vá lưới vào những ngày mưa, không hoàn toàn chống cự cũng không hoàn toàn khuất phục.

Có người hỏi một thiền sư: “Số phận có thể thay đổi được không?” Thiền sư bảo người đó đưa tay ra và nói: “Những đường chỉ tay này tượng trưng cho số phận của anh.” Rồi ông nắm lấy tay người đó và siết chặt thành nắm đấm, hỏi: “Số phận của anh bây giờ ở đâu?”

Cuối cùng, sống một cuộc đời giống như đi trên con đường núi trong sương mù. Bạn không thể nhìn thấy liệu phía xa là vách đá hay đồng bằng, nhưng chiếc đèn lồng trong tay có thể soi sáng ba bước tiếp theo. Hãy bước ba bước đó thật tốt, rồi bước thêm ba bước nữa, và khi nhìn lại, bạn sẽ thấy con đường độc nhất vô nhị của mình.

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *