Trào lưu bỏ phố về quê không còn chỉ là ở giới trẻ, tương lai người giàu cũng sẽ như vậy.

Gần đây tôi có gặp khá nhiều người đã độ tuổi Trung niên, họ đều là những người thế hệ 8X,9X. Ngồi quanh bàn trà miên man câu chuyện rồi thì cũng sẽ tới chủ để “anh thu gọn xong sẽ về quê”. Nếu như trước đây trào lưu bỏ phố về quê thường trực ở những người trẻ thì bây giờ, nó đã xâm chiếm cả những người có chút it công danh, địa vị ở đất phồn hoa. Phải chăng… Chúng ta đã quá mệt mỏi.

trao-luu-bo-pho-ve-que-khong-con-chi-la-o-gioi-tre-tuong-lai-nguoi-giau-cung-se-nhu-vay
Anhe minh họa

Trong ký ức, quê hương tôi là những ngôi nhà tranh với những làn khói mờ ảo bốc lên từ mái bếp mỗi buổi chiều tà, hương thơm của nhà sưởi ấm trái tim tôi. Hình ảnh những đứa trẻ cười đùa, chạy nhảy trên những thửa ruộng giờ chỉ còn hiện về trong giấc mơ. Ao nước quen thuộc, những chiếc lá sen vẫn khẽ lay động trong gió, ở đó những chiếc thuyền nhỏ hái sen khẽ lay động giữa những gợn sóng.

Hỏi bạn! Đã bao lâu bạn không ngước nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, đã bao lâu bạn không nhìn thấy ánh trăng sáng vằng vặc vào những ngày rằm, và đã bao lâu bạn không còn cảm giác bước đi giữa tiết sương muối se lạnh của nơi bạn đã sinh ra? Phải chăng, chúng ta đã đánh mất điều gì đó.

Khi còn nhỏ, tôi luôn nghĩ rằng câu trả lời nằm ở phía xa, luôn khao khát rời xa những ngọn núi, và luôn cảm thấy chỉ có thành phố mới hợp thời. Hồi đó, cặp sách của tôi đầy ắp bài kiểm tra, mắt tôi lấp lánh ánh sao, và khi lớn lên tôi bỏ lại phía sau tiếng ve kêu và hương thơm của những cánh đồng lúa ở quê nhà.

Mỗi lần về quê giữa mùa gặt tôi luôn dừng lại ngắm nhìn, đắm chìm kí ức vào những ánh nắng vàng óng trải dài trên cánh đồng lúa chín, mùi hương lúa, mùi rạ mới cháy nó mới thơm làm sao. Hít thở thật lâu, thật sau cái “mùi nhà quê” đó sao mà cảm thấy bồi hồi. Và rồi, kí ức tuổi thơ, kí ức quê hương lại ùa về, chìm đắm kỉ niệm với ánh mắt xa xăm.

Quê hương luôn là bến cảng

Đi dọc những con đường làng, không khí sau cơn mưa dường như vẫn còn vương vấn hương thơm của đất. Chú chó nhỏ của nhà hàng xóm nhảy chân sáo theo sau tôi, và hai bên đường, rau củ của nhà hàng xóm xanh mướt tươi tốt.

Ở đây, không có sự hối hả và nhộn nhịp của thành thị, nhưng nhiều mùi hương quen thuộc vẫn còn vương vấn – hương thơm của kỷ niệm.

Khi còn nhỏ, chúng ta luôn khao khát lớn nhanh, mong muốn thoát khỏi quê hương. Giờ đây, đó lại là nơi chúng ta mơ ước được trở về. Đứa trẻ lắng nghe những câu chuyện của bà dưới ánh trăng, đứa trẻ chạy nhảy tự do ở vùng quê, để làn gió mơn man khuôn mặt – tất cả đã biến mất.

Có lẽ điều đang phai nhạt không phải là ngôi nhà cũ, mà là bầu không khí sống động của ngôi làng trong ký ức tuổi thơ của chúng ta. Không còn những con phố nhộn nhịp, chỉ còn những con người giản dị, chân chất và một cuộc sống thuần khiết.

Hàng ngàn sợi chỉ ký ức, mãi mãi đan xen, như gió đuổi theo mây, không bao giờ ngừng. Dần dần phai nhạt là những ngôi nhà cũ, tuổi thơ và ký ức.

trao-luu-bo-pho-ve-que-khong-con-chi-la-o-gioi-tre-tuong-lai-nguoi-giau-cung-se-nhu-vay-01

Có câu nói rằng, “Ngay cả bầu trời đầy sao ở xứ người cũng không thể sánh bằng một ngọn đèn ở quê nhà.” Những khung cảnh đẹp nhất cũng không thể so sánh với con đường về nhà, hương vị tuyệt vời nhất là cuộc sống giản dị với củi, gạo, dầu và muối, cuộc sống thoải mái nhất là khi có người chờ đón, ngôi nhà cũ vẫn còn đó, và cha mẹ vẫn còn sống.

Ở đây, ấm áp và chữa lành, bình yên và dễ chịu. Đó là sự ấm áp của cuộc sống thường nhật, cảm giác thuộc về, những kỷ niệm và hạnh phúc. Mỗi chuyến đi về nhà là một hình thức chữa lành, một cơ hội để người lớn chúng ta trở lại làm trẻ con.

Tôi luôn nghĩ rằng khi về già, tôi sẽ trở về quê hương, chăm sóc hàng rào và trồng hoa khi bận rộn, thưởng thức một tách rượu và trà khi rảnh rỗi. Một ngôi nhà cũ, một mảnh đất màu mỡ, được sống yên bình những năm tháng còn lại của cuộc đời thật dễ.

Phải chăng, đó cũng là khát khao của bao nhiêu người tha phương nơi phố hoa, mưu sinh vì cuộc sống của tương lai?

Và rồi, chúng ta muốn trở về

Mỗi ngày thức dậy là một áp lực… Phải chăng đó chính là điều khiến bạn muốn quay về?

Mọi người thường hỏi tôi: “Tại sao anh không hút thuốc?” Thật bất thường khi một người đàn ông không hút thuốc. Tôi nói: “Hút thuốc là bình thường, không hút thuốc cũng bình thường”. Khi bạn chứng kiến ​​hai người quen biết qua đời vì ung thư phổi, bạn có thể nhận ra rằng không hút thuốc cũng là bình thường. Ở một độ tuổi nhất định, tôi không còn vội vàng kết luận về mọi việc nữa, và tôi không bao giờ bận tâm đến đúng hay sai.

trao-luu-bo-pho-ve-que-khong-con-chi-la-o-gioi-tre-tuong-lai-nguoi-giau-cung-se-nhu-vay-2

Khi con người đạt đến một độ tuổi nhất định, họ hiểu rõ hơn cách trân trọng sự yên bình của cuộc sống nông thôn. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, vào buổi tối, ngồi trong sân, ngắm nhìn bầu trời dần tối, tôi cảm thấy mọi dây thần kinh trong cơ thể mình được thư giãn. Cuộc sống làm việc lúc bình minh và nghỉ ngơi lúc hoàng hôn thực sự trọn vẹn và thoải mái.

Một số phương tiện truyền thông dự đoán rằng trong vòng vài ba năm tới, rất nhiều dân số sẽ quay trở lại vùng nông thôn, đặc biệt là tầng lớp giàu có. Điều này có nghĩa là các thành phố trong tương lai sẽ chủ yếu là nơi sinh sống của giai cấp vô sản và công nhân.

Người giàu sẽ mua nhà lớn ở ngoại ô, thuê đất và phát triển chăn nuôi gia súc cùng các ngành công nghiệp khác. Đây là một xu hướng tất yếu trong sự phát triển xã hội. Đằng sau xu hướng này là sự định hình lại sâu sắc mối quan hệ thành thị – nông thôn.

Đối với tầng lớp thế hệ trẻ, dường như ngay nay họ cũng ít mặn mà với hai tiếng ” Thành phố”. Nó không còn là niềm mơ ước của đại đa số, nó không còn là hoa lệ trong tâm trí của nhiều người. Thực ra chúng ta cũng đã quá mệt mỏi và muốn quay về.

trao-luu-bo-pho-ve-que-khong-con-chi-la-o-gioi-tre-tuong-lai-nguoi-giau-cung-se-nhu-vay-3

Tôi tưởng mình đã hiểu hết vẻ hào nhoáng của thành phố, thế nhưng giữa đêm khuya tĩnh lặng, tôi lại khao khát sự yên bình của quê hương. Những ngọn núi, dòng sông quê hương lưu giữ niềm vui tuổi thơ tôi. Những ngày đánh bắt cá, tôm lấp lánh giữa những ngọn đồi xanh mướt và dòng nước trong veo. Dưới gốc cây keo già, những câu chuyện của bà vẫn còn vang vọng. Giờ đây, núi non, dòng sông vẫn còn đó, nhưng những người thân yêu của tôi đã già yếu, và nỗi lo của chúng ta ngày một nhiều hơn.

Trong thế giới người lớn hối hả và đầy áp lực này, chúng ta thường bị phiền muộn bởi những chuyện vặt vãnh của cuộc sống và áp lực công việc, trở nên bồn chồn và lo lắng. Nhưng khoảnh khắc trở về nhà, mọi thứ như được biến mất, gánh nặng được trút bỏ ngay lập tức.

Tôi không hẳn là người thích ở nhà, nhưng càng lớn tuổi, tôi càng về nhà thường xuyên hơn. Được ở bên gia đình khiến ngay cả những điều khó khăn nhất cũng trở nên bớt đau đớn hơn. Đối mặt với nụ cười hiền hậu của cha mẹ và những lời chào ấm áp từ hàng xóm, tôi cảm thấy như mình đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống và hiểu được giá trị của nó.

Nơi mà bạn từng khao khát trốn thoát giờ đây lại là nơi bạn khao khát trở về. Mỗi chuyến về nhà đều là một bất ngờ, ý nghĩa của việc về nhà là để cho chúng ta, những người đã trưởng thành, được trở lại làm trẻ con, sống với những kí ức không hề lu mờ và trở lại là chính mình.

Theo dõi chúng tôi trên Youtube hoặc liên hệ trực tiếp qua Facebook Mr Dương để nhận những thông tin quan trọng, hữu ích về đá quý, trang sức và kiến thức phong thủy mới nhất.

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *