Liệu năm 2026 có phải là điểm dừng tiếp theo trong chuỗi chu kì lạm phát khắc nghiệt? Liệu thị trường bất động sản thương mại của Mỹ đã sụp đổ, nợ xấu và các vụ phá sản của ngân hàng chỉ là sự khởi đầu? Và rồi chúng ta có thể chuẩn bị như thế nào để nắm bắt cơ hội thay đổi vận mệnh của mình?

Một chu kỳ 18 năm đáng sợ đang đếm ngược chính xác, và năm 2026 chính là “năm phán xét” không thể tránh khỏi tiếp theo. Đây không phải là mê tín dị đoan, mà là một mô hình đáng sợ được chứng minh nhiều lần bởi các cuộc khủng hoảng kinh tế năm 1972, 1990 và 2008.
Điểm khởi đầu của mỗi thảm họa không phải là cuộc khủng hoảng dầu mỏ, sự sụp đổ của Liên Xô, hay sự sụp đổ của Lehman Brothers mà chúng ta nhớ đến sau này, mà chính là sự sụp đổ âm thầm của thị trường bất động sản từ rất lâu trước những sự kiện này.
Giờ đây, 18 năm đã trôi qua kể từ năm 2008, và tất cả các dấu hiệu đều cho thấy một quả bom thậm chí còn lớn hơn cả quả bom đó đang bước vào giai đoạn đếm ngược cuối cùng. Nếu thường xuyên quan tâm tới tình hình kinh tế bạn có thể thấy rằng tỷ lệ vỡ nợ đối với các khoản vay bất động sản thương mại tại Mỹ đã tăng vọt lên 11,8%, một con số thậm chí còn vượt qua mức đỉnh điểm trong cuộc khủng hoảng tài chính?
Bạn có biết rằng tỷ lệ văn phòng trống ở San Francisco và New York đang tiến gần đến 40%? Đây không phải là một sự suy thoái theo chu kỳ, mà là sự sụp đổ nhu cầu vĩnh viễn do làm việc từ xa và công nghệ trí tuệ nhân tạo gây ra.
Đáng báo động hơn nữa, hơn 1,5 nghìn tỷ đô la nợ bất động sản thương mại sẽ đáo hạn từ năm 2025 đến năm 2027, đạt đỉnh điểm vào năm 2026. Hàng chục nghìn chủ nhà sẽ rơi vào tình cảnh khó khăn, tài sản của họ đã mất một nửa giá trị, thu nhập cho thuê giảm mạnh, và khi họ cố gắng tái cấp vốn, họ thấy lãi suất cho vay mới cao tới 6-7%, vượt xa mức “miễn phí” 2-3% trong thời kỳ đại dịch.
Họ sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc giao nộp hàng loạt chìa khóa cho ngân hàng, gây ra một làn sóng vỡ nợ.
Tuy nhiên, một nghịch lý lớn đang hiện ra trước mắt: nếu cuộc khủng hoảng đã âm ỉ từ lâu, tại sao nó vẫn chưa bùng phát? Câu trả lời nằm ở tác dụng giảm đau của “lãi suất cố định”, và tác dụng của thuốc giảm đau này sẽ hết hiệu lực chính xác vào năm 2026.
Quan niệm sai lầm tai hại nhất là nhiều người kỳ vọng việc Cục Dự trữ Liên bang (Fed) cắt giảm lãi suất sẽ là cứu tinh. Sự thật là, Fed đang hạ lãi suất ngắn hạn, trong khi các chủ sở hữu bất động sản thương mại cần nguồn vốn dài hạn.
Trớ trêu thay, để cứu thị trường trái phiếu thì kho bạc quan trọng hơn, Fed đang đưa ra quyết định “hy sinh quân tốt để cứu vua”, ngừng mua và bắt đầu bán chứng khoán thế chấp (MBS). Điều này tương đương với việc rút một lượng nước khổng lồ từ một nguồn tín dụng bất động sản vốn đã cạn kiệt.
Khi hàng nghìn tỷ đô la nợ đáo hạn gây ra một làn sóng nhu cầu tài chính khổng lồ vào năm 2026, nguồn vốn thị trường sẽ càng trở nên khan hiếm hơn do hành động này của Cục Dự trữ Liên bang, dẫn đến lãi suất thế chấp dài hạn tăng thay vì giảm, trở thành giọt nước tràn ly. Và như vậy, rất có thể một cơn sóng thần sẽ quay trở lại kéo phăng mọi thứ ra biển lớn.
Thông tin mang tính chất tham khảo
















